Khoảng cách từ ngày Hạ Ngôn bị thương ở đường cái gần Thanh Vân Sơn, đến hôm nay đã là ngày thứ tư. Ánh mặt trời sáng sớm chiếu trên khe núi, suơng mù dần tan bên trên dòng suối mát.
Tuy rằng Tống gia phái ra lượng lớn nhân mã tìm kiếm toàn bộ Thanh Vân Sơn, nhưng Thanh Vân Sơn diện tích mấy trăm mẫu, muốn trong thời gian vài ngày tìm hết một lần, căn bản là chuyện không thể nào. Hơn nữa trong núi có một vài nơi căn bản là rất khó leo vào, trừ khi là cường giả Hậu Thiên đỉnh hay thậm chí Linh Sư. Mà Tống gia dù là một trong tứ đại gia tộc thành tử Diệp, cũng căn bản không phái ra được nhiều cường giả Hậu Thiên đỉnh cùng Linh Sư như thế.
Trong một sơn động trên Thanh Vân Sơn, những điểm sáng trên người Hạ Ngôn rốt cuộc dần dần tiêu tán. Quần áo trắng dính đầy bụi, theo những đốm sáng nhập vào cơ thể Hạ Ngôn dần dần hiển lộ ra. Hơi thở của Hạ Ngôn hết sức đều đặn, trên mặt phủ đầy hồng quang.
Đột nhiên.
Hạ Ngôn mở mắt, trong hai mắt liên tục lóe tinh quang, một lát sau tinh quang mới dần biến mất.
- A? Sao ta lại ở nơi này?
Ánh mắt Hạ Ngôn chợt ngưng, nhìn lại bốn phía, nơi này hiển nhiên là một sơn động. Cau mày suy tư chốc lát, Hạ Ngôn mới nhớ tới lúc đó mình giao thủ với Tống Lập bị đánh trọng thương rồi mất đi tri giác. Lúc đó, hắn cho rằng mình hẳn phải chết, nhưng sau đó xảy ra chuyện gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390618/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.