Hạ Ngôn và Lâm Tam giống nhau, cùng xếp bằng bên cạnh linh lô chờ đợi một đêm! Khi tia nắng ban mai chiếu xuống hai người, cả hai hầu như đồng thời mở mắt, thở ra một hơi trọc khí ngưng kết trước ngực.
Sương sớm đã làm cho y phục của hai người hơi ướt át. Ánh nắng ban mai màu hồng chậm rãi trở nên sáng sủa. Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn về phía mặt trời đỏ nơi chân trời xa xa. Trong lòng bỗng nhiên khẽ động.
- Thanh kiếm này.
Kẹt một tiếng, cửa phòng Thu Nguyệt chậm rãi mở ra. Thu Nguyệt với một thân bạch y, tinh thần sáng ngời từ trong phòng bước ra ngoài, nhìn linh lò giữa nội viện.
- Thời gian coi như không sai biệt lắm, chuẩn bị mở lò!
Thu Nguyệt hướng về Lâm Tam nói.
Lâm Tam đáp một tiếng, sau đó thân thể mạnh mẽ nhảy lên như thỏ, thoắt một cái đã xuất hiện trên đỉnh lò. Hít một hơi thật sâu, trên mặt lộ ra vẻ đỏ bừng, cánh tay áo được vén lên gần tới vai, lộ ra từng mảnh cơ nhục săn chắc.
Ánh mắt Hạ Ngôn ngưng tụ, thầm nghĩ:
"Thực lực của Lâm Tam này, có thể là Linh Sư trung kỳ, thậm chí là Linh Sư hậu kỳ! Thế nhưng lại cam nguyện ở nơi này làm nghề thợ rèn ba mươi năm!"
Lạch cạch, tiếng cơ quan máy móc vang lên theo nắp lô mở ra, truyền vào tai Hạ Ngôn.
Từ trong linh lô, một luồng ánh sáng màu xanh, phóng thẳng lên trời.
Ông ông.
Khoảng chừng thời gian mấy cái hô hấp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390607/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.