"Cô lỗ, cô lỗ. "
Rạng sáng ngày thứ tư, có hai cỗ xe ngựa tiến vào một cái cửa thành thật lớn. Vừa mới vào thành các loại âm thanh náo nhiệt đã ập tới. Hạ Tử Hân với đôi mắt đẹp ngoái nhìn ra ngoài tử cửa sổ xe ngựa, chỉ thấy hai bên đường người đi lại chen chúc.
"Quảng trường này thật lớn a!" Hạ Tử Hân nhìn ngã tư đường thần sắc tỏ vẻ kinh ngạc nói.
Xe ngựa của bọn họ đi trên đường chiếm mất phần lớn mặt đường.
"Chúng ta xuống se đi bộ một chút! Lần đầu tiên tới Tử Diệp thành cũng muốn làm quen một chút! Rất có thể sau này phải ở nơi này vài năm!" Hạ Ngôn nhìn về phía Hạ Tử Hân và Hạ Lưu nói.
Hai người nghe vậy liền liên tục gật đầu.
Trên xe ngựa đi bốn ngày trời, mặc dù trên đường đi thuận buồm xuôi gió, nhưng mọi người vô cùng nhàm chán. Trừ mỗi thời gian ăn cơm và ngủ thời gian còn lại đều là ở trên xe ngựa quả thật cũng khó chịu.
"Đi thôi!" Hạ Ngôn thấy hai người đồng ý liền dẫn đầu bước xuống xe ngựa.
Theo sát hắn là một đạo bóng xám trắng, chính là thổ cẩu đi theo Hạ Ngôn xuống xe. Mấy ngày hôm nay Hạ Tử Hân và Hạ Lưu cũng thấy được linh trí của thổ cẩu.
" Lưu công tử chúng ta định xuống xe đi một chút, các ngươi có đi cùng chúng ta không?" Hạ Tử Hân sau khi xuống xe liền cao giọng gọi lớn chiếc xe ở đằng sau.
Một lát sau, Lưu Khải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390573/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.