Đứng giữa phòng tiếp khách, thân hình Lưu Khải chậm rãi sử dụng võ kỹ của mình, đâm thanh trường kiếm trong tay phải hướng lên trên, mà tay trái chắp sau lưng.
Ánh mắt hắn tự nhiên là dừng trên người Hạ Ngôn, sự khinh miệt không chút che giấu.
Đối với võ kỹ của mình, hiển nhiên Lưu Khải cực kỳ tự tin. Võ kỹ mà hắn tu luyện là một bí điển nhân cấp đứng đầu, hơn nữa thứ mà loại võ kỹ này quen thuộc nhất chính là đánh du chiến. Nói như vậy có nghĩa là dù người khác nội lực ngang bằng hắn, hơn nữa cũng tu luyện bí điển nhân cấp thì rất khó là đối thủ của hắn.
Hơn nữa kinh nghiệm chiến đấu của Lưu Khải cũng rất phong phú. Tuy rằng hắn chưa từng trải qua chém giết trong Tội Ác Sâm Lâm, nhưng cũng được Lưu gia bồi dưỡng kỹ càng. Lưu Khải cũng phải trả một cái giá lớn để học tập kỹ thuật đánh nhau, hiệu quả cũng không tồi.
Ngay tại buổi chiều hôm trước, Lưu Khải còn một kiếm đánh bại Hạ Tử Hân. Hắn cũng biết Hạ Tử hân là con gái của tộc trưởng Hạ gia, nói vậy, con gái của một tộc trưởng gia tộc lớn đương nhiên có điều kiện tốt. Chỉ cần thiên phú thượng thừa như vậy gần như có thể mạnh nhất trong đám con cháu cùng lứa.
Cho nên sau khi Lưu Khải thoải mái đánh bại Hạ Tử Hân, liền tự nhiên mà sinh ra khinh thường toàn bộ con cháu trẻ tuổi Hạ gia. Đối với Hạ Ngôn trong lời nói của Hạ Phi Long, hắn cũng không để trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390568/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.