Hai canh giờ sau, Hạ Ngôn mới từ Phường thị khu Nam Tịch gia đi ra. Số kim tệ mua dược liệu còn thiếu không ngờ vẫn chưa nghĩ ra phương pháp tốt để giải quyết.
- Chẳng lẽ ta phải bán đi mấy gốc dược liệu sao?
Hạ Ngôn có chút bất đắc dĩ.
Trong Mê Vụ Sơn Cốc ở Tội Ác Sâm Lâm, cả ở trong Hắc Phong Sơn nơi trấn Hoàng Diệp nữa, Hạ Ngôn thu được mấy gốc dược liệu. Tuy nhiên, trong đó chỉ có một gốc cây dược liệu đặc biệt Tước Thiệt Hoa có thể bán giá trên trời mà thôi. Ngoại trừ Tước Thiệt Hoa, mấy gốc dược liệu khác căn bản không có khả năng bán ra mười mấy vạn kim tệ, nhiều nhất cũng chỉ có thể bán được hai ba vạn, như vậy căn bản không giải quyết được vấn đề này.
- Nhưng Thánh Hoàng gia gia còn nói sẽ rất nhanh tới sẽ phải dùng tới Tước Thiệt Hoa, hơn nữa nếu lấy gốc dược liệu đặc biệt này ra bán đấu giá, vậy khẳng định sẽ gây nên chấn động rất lớn. Đến lúc đó, có thể toàn bộ khu vực thành Tử Diệp cũng sẽ có chấn động không nhỏ.
Hạ Ngôn biết giá trị loại dược liệu đặc biệt Tước Thiệt Hoa này đối với luyện đan sư là như thế nào.
Sợ rằng rất nhiều luyện đan sư sẽ không tiếc bất cứ giá nào cũng phải điều tra ra người đứng sau Tước Thiệt Hoa. Đến lúc đó Hạ Ngôn tất nhiên se bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió.
- Không được! Tước Thiệt hoa không thể mang ra bán đấu giá được!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390538/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.