Chân vừa đặt lên mặt đất, thân thể Hạ Ngôn hơi nhún xuống, giảm bớt lực quán tính sinh ra khi rơi xuống, mới đứng lên. Vách núi cao trăm thước, tự nhiên không khó khăn, dù là cường giả hậu thiên đỉnh phong, chỉ cần trong tay có vũ khí sắc bén, cũng có thể đơn giản xuống từ trên vách núi cao trăm thước.
Huyễn Ảnh Lang đang đi vòng tròn tại chỗ, đuôi phe phẩy, nhìn Hạ Ngôn đi từ trên núi cao xuống, ánh mắt hết sức chờ mong. Lưỡi thè dài, khóe miệng rơi nước miếng, đồng thời phát ra tiếng gâu gâu của chó nhỏ.
Hạ Ngôn thấy bộ dáng Huyễn Ảnh Lang này, ánh mắt lóe lên, liền khẳng định ý nghĩ trong lòng: Huyễn Ảnh lang này dẫn mình đến đây, cũng là vì lấy được Tước Thiệt Hoa.
- Ngươi còn có chuyện gì sao?
Hạ Ngôn xòe hai tay, cố ý cười nói.
Huyễn Ảnh Lang nghe Hạ Ngôn nói thế, thân thể chấn động, đôi mắt xanh u oán có chút thất vọng nhìn Hạ Ngôn, đuôi cũng cụp xuống. Mặt run rẩy mấy cái, chân trước liền đẩy lá rụng trên mặt đất, bỗng nhiên lăn tròn, liên tục lăn qua lăn lại trên mặt đất.
Thấy động tác Huyễn Ảnh Lang như vậy, Hạ Ngôn không khỏi buồn cười.
Con thổ cẩu giống như Huyễn Ảnh Lang này, thật không thể so sánh với dã thú bình thường.
- Thôi đi thôi đi, mặc kệ thế nào cũng là ngươi dẫn ta tới nơi này. Hai gốc Tước Thiệt Hoa này, ta chia cho ngươi một phần đi!
Hạ Ngôn lắc đầu bất đắc dĩ, lấy trong vạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390533/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.