Mao Ô Quy muốn nhìn thấu Phong Phi Vân lĩnh ngộ ý niệm thánh linh, nhưng nó không cách nào nhìn ra, dường như không có lại như không chỗ không ở.
Đây chính là đạo chân lý.
Phong Phi Vân bấm đốt suy tính, nói:
- Đã qua hai năm lẻ năm tháng, tại sao cửa thần điện còn chưa mở?
Tuy nơi này là thánh địa tu luyện, tốn trăm năm Phong Phi Vân rất có khả năng trùng kích Vũ Hóa đệ cửu trọng. Nhưng Phong Phi Vân không thể chờ lâu như thế. Hiện tại thế cục thiên hạ hỗn lọa, đại kiếp nạn tùy thời buông xuống.
Nếu Phong Phi Vân ở lại thần điện trăm năm, trời biết Tây Ngưu Hạ Châu có bị hủy diệt chưa.
Ma nhân áo đen không vội vã, nó cảm thấy nơi này là động tiên tu luyện, có cơ hội hoàn toàn luyện hóa vu thuật trên người.
Mao Ô Quy cười nói:
- Nếu ngươi có thể đến cảnh giới thánh linh thì sẽ xông ra được.
Tu vi của Mao Ô Quy đã đến Vũ Hóa đệ thất trọng, cơ thể thay đổi rất nhiều. Làn da trơn trắng mọc nhiều vảy, đầu trở nên kỳ lạ. Đỉnh đầu Mao Ô Quy mọc cái sừng hơi giống miện rắn.
Phong Phi Vân thầm nghĩ:
- Con rùa này chắc không phải là Huyền Vũ cổ xưa đi?
Phong Phi Vân cứ thấy Mao Ô Quy đang lột xác hướng Huyền Vũ.
Lại qua sáu ngày, tế đài chính giữa thần điện lại xảy ra dị động. Tế đài bắt đầu di chuyển, cánh cửa chậm rãi mở ra. Mây mù từ ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748878/chuong-1891.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.