Nhưng lúc này tất cả long khí biến mất hết, một bàn tay trắng mảnh khảnh xuất hiện ngay đầu ngón tay Phong Phi Vân.
Tay ngọc hoàn mỹ vô khuyết, năm ngón thuô ndài trắng mềm, bàn tay như thần điêu khắc.
Ngón tay Phong Phi Vân suýt đụng vào tay ngọc kia.
Vù vù vù vù vù!
Thủy Nguyệt Đình đứng cách ức vạn dặm rụt tay về, xòe bàn tay ra. Một đoàn long khí đã bị nàng luyện hóa thu nhỏ còn cỡ ngón tay, lơ lửng trong lòng bàn tay Thủy Nguyệt thánh thần, ngưng tụ thành hình Long Kiệt.
Phong Phi Vân nhìn hư không trống trải, mới rồi suýt đụng trúng đầu ngón tay Thủy Nguyệt thánh thần nhưng giờ bàn tay kia lùi về chân trời, nhìn thấy nhưng không với tới được.
Phong Phi Vân rụt tay về, cảm xúc rối loạn.
Cơ thể Long Kiệt chỉ to bằng con kiến lơ lửng trong lòng bàn tay Thủy Nguyệt Đình.
Long Kiệt nói:
- Đây là nguyên linh cuối cùng của ta, ngươi dám thì diệt đi!
Thủy Nguyệt Đình hỏi:
- Thiên Đạo là ai?
Long Kiệt nghe hai chữ Thiên Đạo liền biến sắc mặt, nét mặt sa sầm.
Long Kiệt khẽ thở dài:
- Hãy diệt nguyên linh của ta đi.
Thủy Nguyệt Đình biết sẽ không được đáp án, năm ngón tay dứt khoát khép lại, tiêu diệt nguyên linh cuối cùng của Long Kiệt.
Đây là sự dứt khoát của thánh linh, không có thứ gì không dám giết.
Thủy Nguyệt Đình ngước mặt nhìn Phong Phi Vân đứng xa xăm, chỉ một ánh sáng, rồi nàng huơ kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748666/chuong-1791.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.