Du Tử Lâm hiện giờ đối với Phong Phi Vân đã bội phục đến mức cúi rạp đầu, nói:
- Làm sao ngươi biết Lâm Các lão đã ký túc một đạo thần niệm vào trong hộp ngọc?
Phong Phi Vân cười cười, nói:
- Đoán được.
- Không có khả năng, làm sao có thể đoán chuẩn như vậy được?
Du Tử Lâm nói:
- Nếu không ngươi dạy ta đoán thế nào đi?
Phong Phi Vân cười nói:
- Cái này không thể dạy.
Du Tử Lâm tự nhiên sẽ không buông tha như vậy, vẫn quấn quít lấy Phong Phi Vân.
Du Tử Lăng đối với Phong Phi Vân đã có nhận thức càng sâu hơn, cảm thấy bán yêu này thật sự không đơn giản.
Đúng lúc này, truyền đến một tiếng cười không hài hòa:
- Đây không phải là cô gia của Đại quận chúa đây sao, nghe bảo hôm nay đi bái phỏng Lâm Các lão lại trở thành rùa đen rút đầu, hắc hắc.
Một đám tuổi trẻ tài tuấn đi qua, trong đó đầu lĩnh đúng là Mặc Ngân và người thừa kế của ba Trung Cổ thế gia, còn có một ít thiên chi kiều nữ, con nối dõi Vực Chủ.
- Các ngươi cũng không nên nói khó nghe như vyaaj, cho dù hắn đi cầu, chắc chắn cũng sẽ không được Lâm Các lão tiếp kiến, cần gì phải tự rước lấy nhục nhả, người thức thời như Phong huynh mới đáng cho chúng ta học tập.
Mặc Ngân cười cười.
Du Tử Lâm lạnh buốt cười:
- Mặc Ngân, ngươi là thứ gì chứ, ngươi xách giày cho Phong Phi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748210/chuong-1576.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.