Phong Phi Vân không xông vào Đệ Thất Cấm Khu, rất nhanh rời đi, mà Trữ Gia Lâm thì lại thi triển bảo pháp bí thuật, xông vào.
Hắn không có bất kỳ sợ hãi, thể hiện ra tự tin hơn người.
- Vì sao chúng ta không vào, nói không chừng Thái Cổ cấm thạch thật sự núp bên trong cũng nên.
Mao Ô Quy nói.
Phong Phi Vân nói:
- Thái Cổ cấm thạch không có ở bên trong.
- Ngươi sao lại khẳng định như vậy.
Mao Ô Quy nói.
- Chuyện mà ta và Nhị thế tử cũng có thể nghĩ ra được, Lâm Các lão chẳng lẽ không nghĩ đến, hắn khẳng định đã tiến vào đó tìm qua, chúng ta cần gì phải cực khổ lãng phí thời gian ở đó.
Phong Phi Vân đột nhiên dừng bước lại, ngồi xổm người xuống, từ bên trong một ao nước nhỏ nhặt lên một khối thạch đầu lớn chừng nắm tay.
Tảng đá kia ngoại trừ đầy vết lấm tấm ra thì lộ ra rất bình thường rồi, không hợp với những linh thạch khí tức khổng lồ ở chung quanh, giống như đất đá bình thường bị gió thổi qua vậy.
Trên ngón tay Phong Phi Vân sinh ra một tầng ánh sáng, một tia khí tức Thánh Linh xuất hiện trên đầu ngón tay, ngón tay đánh lên trên tảng đá hai cái, trong viên đá chợt lao ra hai vòng hào quang, như bịt kín hai tầng quang hoàn.
Mao Ô Quy mở to hai mắt nhìn, nói:
- Thạch đầu gì thế, còn có quang hoàn nữa.
- Trong này rất có thể bao vây lấy một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748204/chuong-1573.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.