Nếu để cho tình thế như vậy phát triển, vậy thì đối với mình sẽ càng lúc càng bất lợi.
Phong Phi Vân nhẹ nhàng đánh mặt bàn, trong mắt sáng tối bất định.
Hiên Viên Nhất Nhất nhìn thấy sắc mặt Phong Phi Vân trở nên trầm ngưng, chợt nhân tiện nói:
- Đó là việc tư giữa các ngươi, ta vốn không nên quản nhiều, nhưng Tô Tử chính là phát tiểu của ta, nếu có người bội tình bạc nghĩa đối với nàng, ta tuyệt đối sẽ không buông tha người này... Cho dù là vi phạm nguyên tắc một lần.
Phong Phi Vân trầm ngâm, thở dài nói:
- Không nghĩ đến chúng ta làm bí mật như vậy mà vẫn bị ngươi thấy được, Tô Tử... Nàng coi như không tồi.
Hiện giờ, trước tiên phải ôn định Hiên Viên Nhất Nhất đã.
Hiên Viên Nhất Nhất nói:
- Tâm tình của nàng thật có chút không ổn định.
Phong Phi Vân khép hai mắt lại, cắn răng thật chặt, sắc mặt cực kỳ đắng chát, nói:
- Đều tại ta, đều tại ta... Nói thật cho ngươi biết a, kỳ thật... Ta là bị Lưu Tô Hồng bức bách, nàng muốn đạt được kiện kỳ bảo mà ta lấy được trong Cửu Uyên Tiên Thành kia.
Hiên Viên Nhất Nhất tuy rằng tâm trí hơn người, nhưng dù sao vẫn quá mức tinh khiết, chợt nói:
- Thì ra là như thế, vậy ngươi đưa kiện kỳ bảo kia cho nàng là được, loại bảo vật này đặt ở trên người của ngươi, chỉ sẽ mang đến cho ngươi sát kiếp vô tận thôi.
Phong Phi Vân lắc đầu, nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748169/chuong-1557.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.