Hắn cười cười nói:
- Nếu như ta đi, Thủy Nguyệt thánh nữđại danh đỉnh định bị sói tha đi thì làm sao bây giờ?
Hiên Viên Nhất Nhất hít vào một hơi thật sâu, phật quang trên người bắt đầu tràn ra ngoài, toàn thân đều là linh mang sáng lạng, sau đó lại chậm rãi mở mắt, trong con mắt xinh đẹp nhiều thêm vài phần tinh thần, thân thể chậm rãi ngồi thẳng, như cũ là rất bình tĩnh, nói:
- Ngươi biết vốn nơi này không có sói!
- Người có lúc cũng có thể biến thành sói!
Phong Phi Vân cười cười, chợt lại nói:
- Chỉđùa một chút mà thôi, Thánh nữđại nhân nhưng ngàn vạn lần đừng coi là thật!
Hiên Viên Nhất Nhất vươn ra một cái ngọc thủ mảnh khảnh, nhẹ nhàng sờ sờ bạch y nho bào trên người, chân mày khẽ nhíu một cái.
- Đó là nho bào mà lúc ta từng tu đạo ở Vạn Tượng tháp lĩnh được, chưa bao giờ mặc qua, Thánh nữđại nhân không cần phải lo lắng dính vào đen đủi của bán yêu.
Phong Phi Vân chỉ là tự mình uống rượu.
Hiên Viên Nhất Nhất buông lỏng ngón tay ra, nói:
- Đa tạ!
Sắc mặt của nàng rất trắng bệch, bị thương rất nặng, mặc dùăn vào một viên Kim Tàm phật đan cũng không thểđể cho thương thế của nàng khỏi hẳn, vẻn vẹn chỉ là làm cho nàng tỉnh lại, muốn khôi phục tu vi thì phải xem chính nàng.
Phong Phi Vân ngồi dưới đất, lồng ngực rộng rãi, lưng thẳng tắp, trên mặt mang theo nụ cười ánh dương quang, một đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748093/chuong-1521.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.