Lưu Tô Lục đứng ở đỉnh núi,vui vẻ đứng nhìn. Dáng người nàng yểu điệu thanh tú, nàng cũng khôngngăn cản bọn họ. Nàng và Cửu Tiêu Tiên Thành chỉ là quan hệ hợp tácthôi, ân oán giữa Cửu Tiêu Tiên Thành với Phong Phi Vân thì nàng tựnhiên không xen vào. Chỉ cần Lưu Tô Tử không chạy thoát là đủ rồi.
- Thất Quận Chúa, nếu như hôm nay ta lại trợ giúp ngươi thoát khốn lầnnữa, thì ngươi nên phong cho ta phần lãnh thổ lớn một chút.
Phong Phi Vân cười dài một tiếng, trên người không có bất cứ vẻ sợ hãigì. Hắn mang theo một vạn con Linh Thú chiến hồn hùng hổ xông ra ngoài.
Sau khi Phong Phi Vân đạt tới Niết Bàn Đệ Ngũ Trọng đỉnh cao, hắn đã sớm nghĩ đến phải đại chiến một hồi cho thật sướng tay. Hơn nữa ân oán giữa hắn và Cửu Tiêu Tiên Thành sớm muộn đều phải giải quyết, coi như khôngcó gặp phải Lưu Tô Tử, thì người Cửu Tiêu Tiên Thành cũng không có khảnăng buông tha hắn.
- Nếu như là ngươi thật sự có bản lãnh cao như vậy, ta không ngại mời làm kẻ đứng đầu tùy tùng của ta .
Lưu Tô Tử nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc dài, đôi môi khêu gợi khẽ cong làm hiện ra một nụ cười hiểu ngầm .
- Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!.
Phong Phi Vân đồng thời đánh nhau với hai vị tử sĩ mặc giáp đen. Chưởnglực của hắn nện vào Thiết Giáp của bọn họ, lực lượng của một vạn vị tusĩ Niết Bàn Đệ Ngũ Trọng đồng thời bùng phát dữ dội, đánh bay hai vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748058/chuong-1504.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.