- Chuyện này cũng không thể nói cho ngươi .
Tống Thành Danh nói tiếp cực kì uy nghiêm:
- Ngươi liền bó tay chịu trói đi, ngươi không có khả năng là đối thủ của chúng ta. Tránh để lúc đó chúng ta chặt đứt hai tay hai chân ngươi, lại mang ngươi quay về âm phủ. Khi đó sẽ bị mất thể diện nhiều hơn .
Phong Phi Vân cười nói:
- Đa tạ Tống huynh đã mở miệng khuyên bảo. Đáng tiếc người như ta đây không có ưu điểm khác, chỉ là da mặt dày. Cái thứ đồ như 'Mặt mũi, thể diện' gì gì đó, có những lúc ta có khả năng chịu đựng để được sống sót; đôi khi, ta cũng có thể quăng nó xuống đất.
Tống Thành Danh cười nói:
- Người không biết xấu hổ so sánh với người không muốn chết thì càng đáng sợ hơn. Có những lúc ta cũng phải làm những chuyện không biết xấu hổ .
- Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!.
Lời của hắn vẫn còn chưa dứt, hắn liền khống chế đạo quán bay về hướng tới Phong Phi Vân, tốc độ của hắn cũng vô cùng nhanh chóng.
Tống Thành Danh này có tu vi cao đến đáng sợ. Hắn đã đạt tới cảnh giới Niết Bàn Đệ Lục Trọng, hơn xa mức đám người Tạ Huyền, La Thái Thành có khả năng bằng được.
Hắn vẻn vẹn chỉ là khẽ động thân mà đã có lực lượng phá núi xẻ đồi, toàn bộ phép tắc đạo lí trong thiên địa đều hình như bị hắn dẫn động, giam cầm vào một mảnh hư không.
Phong Phi Vân cảm giác thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748038/chuong-1491.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.