Phong Phi Vân có hơi nhíu mày, trong lòng sinh ra một loại cảnh giác. Hắn mơ hồ cảm giác có hơi không ổn, bèn nói:
- Trước khi ngươi đi vào đây, ta hoàn toàn không hề hoài nghi về thân phận của ngươi. Ta rất muốn biết ngươi rốt cuộc là dùng phương pháp gì để che mắt Thiên Cơ, khiến cho linh tính của ta đều không cảm giác được nguy hiểm?
"Lưu Tô Tử" chu làn môi ửngđỏ, cái cổ trắng nõn. Nàng nhẹ nhàng phe phẩy cái quạt, cười nói:
- Ngươi không phải đều đã nói qua, một tòa Mộng Thiên Cư này đều là do nhà chúng ta mở ra. Ta hoàn toàn có khả năng trước tiên động một chút tay chân.
Không tốt!
Ánh mắt của Phong Phi Vân nhìn chăm chú vào chiếc Thanh Đồng đỉnh lô ở chính giữa điện kia, bên trong có từng đợt từng đợt khói xanh bay ra, mùi thơm cực kì nhạt.
- Rầm!
Phong Phi Vân đánh ra một đạo chưởng ấn, đánh nghiêng chiếc Thanh Đồng đỉnh lô kia. Bên trong đang thiêu đốt một mảnh lá như phiến Phỉ Thúy liền bị lăn xuống đất. TRong khi rơi vãi ở trên mặt đất, nó vẫn còn đang không ngừng cháy, phát ra những mùi thơm thoang thoảng.
- Đây là Thần Tiên Mê Lan, tại hắc thị (chợ đen) Diệp Hồng Cảnh đều rất khó mua được, được xưng là một trong những độc vật tối cao nhất. Vũ Hóa Hiền Giả mà ngửi thấy được mùi vị kia đều sẽ bị giảm công lực đi. Mùi vị của nó và mùi vị xạ hương tương tự với nhau. Nó có thể trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748014/chuong-1480.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.