Các nữ nhân tu vi không tầm thường, có người đến Niết Bàn đệ tứ trọng thiên. Da trắng như tuyết, khí chất cao nhã, tiên tâm đạo cốt.
Lưu Tô Tử thấy Phong Phi Vân dừng bước thì giải thích rằng:
- Nơi này là hoa gian động thiên, chỗ nam nhân tìm vuiu. Là nơi một số kẻ tự ch olà tài hoa ngút trời khoe tài.
Phong Phi Vân nói:
- Hoa gian động thiên mà có nữ nhân Niết Bàn đệ tứ trọng thiên?
- Hừ! Cái này có là gì? Truyền thuyết nữ nhân trong hoa gian động thiên có thể giết người thừa kế Trung cổ thế gia, thậm chí sánh vai một số hiền giả Vũ Hóa cảnh.
Lưu Tô Tử cười nói:
- Nếu ngươi thấy hứng thú thì đêm nay chúng ta làm khách phong lưu đi? Không chừng được một số truyền nhân kiệt xuất của hoa gian động thiên ưu ái.
Phong Phi Vân cười lắc đầu, nói:
- Chuyện này chờ đến tối hãy nói. Người ta chỉ muốn bán yêu thi, đổi chút linh thạch về.
- Nói cũng đúng, trong thần thành mà không có tiền thù dù ngươi là tài tuấn của Trung cổ thế gia cũng không ai thèm nịnh.
Lưu Tô Tử nói:
- Cửa hàng tiên lớn nhất Thiên Thu thần thành là Mộng Thiên Cư, nơi lớn nhất nguyên Trung Ương vương triều thứ sáu. Bên trong có phòng đấu giá, sân chọn báu, khu đổ hạch. Trong Mộng Thiên Cư chỉ nhận mối làm ăn lớn, nếu không giao dịch một ức linh thạch thì không bước qua nổi cánh cửa.
Phong Phi Vân ngẫm nghĩ, cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2747939/chuong-1445.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.