Oanh!
Ngũ Hành chi khí đâm đặc đâm vào trên mặt tuyết tan vỡ, hai đạo nhân ảnh hiển lộ ra.
- Ngươi rốt cuộc là ai?
Bạch Như Tuyết mặc sa y màu trắng mang theo lông tơ, vạt áo khép mở,lạnh nhan và gợi cảm, đặc biệt là đôi chân dài lộ ra bên ngoài của nàng, quả thực giống như chạm ngọc vậy
Tóc dài màu trắng trên đầu nàng còn sắc hơn cả đao, giờ không còn tung bay trong không khí nữa.
Tay Phong Phi Vân đã nắm lấy toàn bộ tóc nàng, nàng chỉ cần dám nhẹnhàng động một chút thì da đầu của nàng cũng sẽ bị giật xuống ngay.
- Đệ tử Vạn Tượng Tháp.
Phong Phi Vân kéo lấy tóc nàng kéo nàng đến bên người mình.
Nàng kia quả thật lãnh nhan, nhưng lại có vẻ yêu mị câu hồn đoạt phách.
- Ngươi biết ta là người thế nào không?
Bạch Như Tuyết cảm giác đỉnh đầu đau đớn, đau đến toàn thân co rút, thân là một hung nhân Tà Tông, nàng chưa từng nghĩ đến mình sẽ bị một ngườibắt lấy như vậy.
- Tuyệt đỉnh thiên tài của Sâm La Điện đệ tứ điện, truyền nhân Tà Tông, ta tự nhiên biết rất rõ.
Phong Phi Vân vươn tay bóp lên ngực nàng một cái cảm giác được một cổmềm mại truyền đến, tựa như bóp lên một cục bông mềm mại vậy, nhưng lạicó tính co dãn tốt hơn bông nhiều.
- Người chọc tới Tà Tông, cho tới giờ đều không được sống lâu. Ta khuyên ngươi tốt nhất là thả ta ra, sau đó quỳ xuống cầu ta, ta có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2745924/chuong-447.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.