Phong Phi Vân cười nói:
- Ngươi cách nàng hơn, ngươi tự đi hỏi nàng đi!
- Ta lại hết lần này tới lần khác đang hỏi ngươi mà?
Hoàng Đạo Nam nói.
- Ngươi không dám hỏi nàng!
Phong Phi Vân giọng mỉa mai cười.
- Ai nói ta không dám, thiên hạ không có chuyện ta không dám làm!
Hoàng Đạo Nam hừ lạnh một tiếng, đạo bào màu vàng hơi đỏ bành trướng lên, tựa như một khí cầu bị thổi căng, sớn hơn thân thể hắn cấp bảy lần.
Đạo bào màu vàng hơi đỏ của hắn là một kiện bảo vật, có thể nạp Thiên Địa trong giới tử!
Bành!
Một thi thể đen kịt từ trong áo bào của hắn bắn ra ngoài.
Hắn vậy mà giấu một cổ thi thể trong quần áo.
Hắn đây là muốn làm gì vậy? Chẳng lẽ cho rằng một cỗ thi thể, có thể hù sợ Phong Phi Vân? Hoặc là nói có thể hù sợ Nữ Ma sao?
Thi thể này tuy rằng đã bị thiêu đốt, nhưng mặt vẫn còn nguyên vẹn, cổ áo màu trắng cũng còn nguyên vẹn, chứng minh hắn là một đệ tử Vạn Tượng Tháp.
- Nhận ra hắn không?
Hoàng Đạo Nam sắc mặt âm trầm, đạo bào màu vàng hơi đỏ co rút lại, thân thể lại trở nên thấp bé.
Trong tay hắn còn nắm một đoàn huyễn quang màu vàng, chìm nổi lấy một vòng Thái Cực Đồ huyền huyễn, chỉ lớn chừng hộp diêm, nhưng lại bộc phát lấy hào quang như ngôi sao, hoàng được trắng bệch.
Hắn chính là mượn nhờ một đoàn Huyền Hoàng chi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2745920/chuong-445.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.