Trên người nữ ma có uy áp mạnh mẽ, mang theo khí tức tà ác, muốn làm cả trời xanh quỳ gối trước mặt của nàng.
Thiện nhân, lấy đức thu phục người; ác nhân, dùng lực phục người.
Bá!
Nữ ma mở mắt ra, đôi mắt đen mang theo tĩnh mịch, tinh quang đầy trời vặn vẹo, dọc theo ánh mắt của nàng nhìn ra phương xa.
Tiêu Nặc Lan khép dù lại, một ngón tay điểm nát tinh quang, dáng ngườiyểu điệu bay tới trước, một bước bước vào trong tế đàn cổ xưa, dẫm lêntấm bia đá, nàng giống như thần hạc trong núi rừng.
Oanh!
Trong lòng bàn tay của nàng chịu tải mấy tòa núi cao, lật tay tầm đãvạch nát thiên địa áp thẳng vào tế đàn, giống như muốn một chưởng đánhBán Đạp Sơn thành bình địa.
- Bản tôn không ngờ cũng cường đại tới mức này!
Phong Phi Vân tàng hình dưới một tấm bia đá, miểu quỷ ban chỉ thủ hộbản thân, nhưng vẫn cảm giác được tử vong như cũ, tùy thời tùy khắc đềucó thể có một đạo khí lưu đánh chết mình.
May mắn tế đàn này có lực lượng không cách nào phá hủy, muôn đời vẫnkhông hủy diệt, mặc dù là nữ ma cùng Tiêu Nặc Lan có tu vị khủng bố khôn cùng, nhưng mà không thể rung chuyển cả ngàn khối đá ở đây.
Oanh!
Tòa cung điện xương cốt lơ lửng giữa không trung, bay vào tế đàn tấncông nữ ma, lực lượng mạnh mẽ này Phong Phi Vân trước kia nhận thức rồi.
Cung điện xương cốt bốc cháy lên, thi hỏa vô cùng vô tận, hóa thành vôsố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2745912/chuong-441.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.