- Mẹ nó, chuyện gì đây?
Tất Ninh Suất vội vàng bay vút trở về, từ trong trận vân đào thoát rangoài, căn cứ theo kinh nghiệm của hắn là có người đã kích hoạt toàn bộtrận vân trong Linh Bảo Tháp, tiến nhập trạng thái phòng ngự tuyệt đối.
Rốt cuộc là ai kinh động đến người Linh Bảo Tháp thế?
Chỉ cần là tặc, lá gan đều không lớn, hắn muốn tránh lui, tạm thời rời khỏii Linh Bảo Tháp.
Nhưng hắn vừa quay người lại, một đạo bóng người màu đen yểu điệu liềnbỗng nhiên xuất hiện ở trước mắt hắn, đó là một nữ tử tuyệt sắc, băngsương lãnh nhan, mặc một bộ trường bào màu đen, nhưng lại không giấuđược thân thể mềm mại đặc sắc kia.
Đôi mắt dễ thương như bảo thạch màu đen, mang theo một tầng sương lạnh, khiến người không dám nhìn thẳng.
Tất Ninh Suất sắc đảm ngập trời, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào mắt, trong lòng miên man bất định, nhưng vào lúc này, bên tai lại truyền đến mộttiếng quát lạnh, giống như Thiên Lôi nô vang bên tai, chấn khiên đầu hắn phải "Ông ông" vang lên:
- Cút ngay!
Kỷ Thương Nguyệt bay vút mà qua, một cước đạp bay Tất Ninh Suất rangoài, sau đó liền cấp tốc lao lên trên Linh Bảo Tháp, biến mất trên cầu thang cổ thạch đi thông tầng thứ tám mươi mốt.
Tất Ninh Suất một đầu đâm vào trên thạch bích, phát ra một tiếng"Bành", cái mũi cũng thiếu chút nữa bị gãy, mặt xưng phù một khối lớn,chửi bậy nói:
- Mẹ của ngươi, xinh đẹp liền có thế đá loạn sao, lão tử liều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2745818/chuong-396.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.