- Tam Thi Trảm Đạo!
Phong Phi Vân có chút không dám tin tưởng, trên đời này lại có người dám trảm Thiên Đạo.
- Thuận Thiên Đạo, được Đại Đạo. Nghịch Thiên Đạo, được Thiên Địa.
Thanh âm Thiện Thi lần nữa vang lên.
Phong Phi Vân hỏi:
- Nói như vậy, Tiêu Nặc Lan chính là chia mình ra làm ba, Thiện Thi, ÁcThi, Bản thân, sau đó Tam Thi hợp nhất, trảm Thiên Đạo sao?
- Khi vừa bắt đầu đạt được Đạo Tổ Cổ Kinh là nghĩ như vậy, nhưng về sau lại xảy ra ngoài ý muốn.
Thiện Thi nói.
- Ngoài ý muốn gì?
Phong Phi Vân hỏi.
- Ba vạn năm trước, Tây Ngưu Hạ Châu, Đạo Tổ Cổ Kinh mất trộm, một vịThánh Linh Đạo gia cách một phiến Thiên Địa, tế ra Thiên Tôn Vô LượngTháp, thu Tiêu Nặc Lan vào trong tháp. Trên đường lại có thần bí nhân ra tay, đứng ở một phiến Thiên Địa khác đánh Thiên Tôn Vô Lượng Tháp rớtxuống nơi cằn cỗi này.
Thiện Thi nói ra một bí sự cổ xưa, mỗi một câu đều như thần lôi chấn khiến toàn thân Phong Phi Vân phải run rẩy.
- Ý của ngươi là, phiến thế giới này chính là Tây Ngưu Hạ Châu sao?
Phong Phi Vân có chút kích động.
Thiện Thi không rõ Phong Phi Vân vì sao kích động như vậy, cho rằngPhong Phi Vân kiến thức thiển cận, chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng, vì vậy từ từ nói:
- Tây Ngưu Hạ Châu vô cùng mênh mông, không biết bao nhiêu ức dặm, ThầnTấn vương triều chỉ là một góc của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2745717/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.