Phong Phi Vân cũng nhíu mày, hiển nhiên hắn cũng không hy vọng Phong Tiên Tuyết đi làm hòa thượng.
- Nữ ni cô!
Tửu Nhục hòa thượng lại hóp thêm một ngụm rượu, tiếng rượu được nóc vào "ừng ừng" thật to.
Phong Phi Vân và Phong Tiên Tuyết hoàn toàn không còn gì để nói với vị hòa thượng này. Cho dù muốn thu nhận đồ đệ thì cũng nên tìm một nam nhân chuyên tâm hướng về Phật chứ, đằng này lại khăng khăng tìm một tiểu cô nương xinh đẹp như hoa như ngọc như Phong Tiên Tuyết, đây quả thực là hại người khác mà.
Nhưng mà Phong Phi Vân cũng đã nhìn ra được, Tửu Nhục hòa thượng thật có chút phật căn, tuy là nhìn có vẻ tùy tiện, nhậu nhẹt rượu thịt nhưng mà tính tình lại hết sức cố chấp. một khi quyết định chuyện gì đó thì sẽ rất khó thay đổi.
- Ta không muốn làm nữ ni cô đâu, ngươi giết ta đi.
Phong Tiên Tuyết dùng sức dậm chân, rất muốn một cước đá vào đầu Tửu Nhục hòa thượng.
- Tội lỗi! Tội lỗi! Vi sư không sát sinh, ngay cả một con kiến cũng không giết bao giờ.
Tửu Nhục hòa thượng vừa nói vừa cắn một miếng thịt bò cạp.
Phong Phi Vân cười nói:
- Vậy còn con bò cạp trong tay tiền bối, chẳng lẽ nó tự đập đầu vào tường chết sao?
- Không phải, không phải, chính là lửa quay chết nó, cũng không phải là bần tăng giết nó.
Tửu Nhục hòa thượng nói hết sức thẳng thắn, cũng hết sức nghiêm túc, trong mắt còn phảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2745238/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.