Trong thâm cốc, quỷ ảnh càng ngày càng ngưng tụ, dữ tợn vô cùng, ngũ quang khoa trương, có con mắt to chừng như nấm tay, có con hàm răng cứ như tấm thép, có con lỗ tai dài đầy lông lá.
Bọn chúng cảm nhận được khí tức từ trong Thương sinh động phủ dưới lòng đất truyền ra nên càng lúc càng trở nên điên cuồng, mang theo lực lợi trảo hủ thực (ăn mòn),đem bức tường Nhất muội nguyên hỏa do Phong Phi Vân và Phong Tiên Tuyết tạo thành cũng bị công phá.
"Ầm!"
Trong quang hoa chói mắt có nhiều ngọn hỏa diễm vỡ vụn rơi xuống, đem những hòn đá trên đất bị đốt cháy đen, phát ra tiếng xuy xuy.
"Ùng ùng!"
Khe nứt dưới nền đất càng lúc càng rộng ra, lúc đầu rộng chừng một ngón tay, tiếp đó lại rộng khoảng một bàn tay, sau đó là rộng một thước và đến cuối cùng đã rộng tới hơn mười trượng.
Tựa như một tòa vực thẳm nằm ngang trước mắt, phía dưới mơ hồ, có tiếng rít chói tai từ dưới đáy truyền tới, giống như có vô số thanh kiếm bay ở phía dưới vậy.
Cửa động thương sinh động phủ thì treo lơ lửng ở giữa vực thẳm, trên cửa động có một tấm bia đá cổ kính vắt ngang, văn tự khắc bằng mực xanh mực đỏ: "Thương sinh dĩ tử, vạn vật nhất diệt."
Đã mấy ngàn năm trôi qua, thế sự thay đổi, năm tháng luân chuyển, văn ấn cổ xưa trên kia cũng đã phai mờ đi không ít, gần như không thấy rõ nữa!
Trên cửa động, một đạo quang hoa rực rỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2745191/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.