5
Tôi và Thanh Huyền nín thở tập trung, còn Tống Phỉ Phỉ thì dùng hai tay bịt c.h.ặ.t lấy miệng và mũi của mình.
Chẳng cần tôi phải giải thích, cô ấy đã nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Không hiểu vì sao, ánh mắt của đám đàn ông, phụ nữ, già trẻ lớn bé trên xe cứ đảo qua đảo lại trên người Tống Phỉ Phỉ và Thanh Huyền.
Ánh nhìn lạnh lẽo như những lưỡi d.a.o tẩm độc.
Tôi và Thanh Huyền liếc nhìn nhau, bí mật niệm chú, cẩn trọng sử dụng Thiên Nhãn Thuật.
Quả nhiên, trên người tất cả bọn họ đều tỏa ra một tầng khí đen mờ nhạt, trong làn khí đen đó còn kèm một chút sương m.á.u. Nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện ra.
Thanh Huyền quay đầu nhìn tôi một cái, ngay lập tức sắc mặt đại biến: "Tiểu sư thúc, người, người..."
Tôi nở nụ cười khổ nhìn cậu ta, để lộ ra cặp răng nanh trong miệng: "Đẹp trai không? Sư thúc của cậu biến thành ma cà rồng rồi."
Đây có lẽ cũng là lý do tại sao người trên xe không nhìn thấy tôi, bởi vì hắc khí trên người tôi còn nặng và đậm đặc hơn bọn họ nhiều.
"Cái đù!" Nhìn thấy răng nanh của tôi, Tống Phỉ Phỉ không kìm được tiếng kinh hô, rõ ràng là bị dọa cho không hề nhẹ.
Tiếng kêu của Tống Phỉ Phỉ đã kinh động đến cả xe người, ngay cả hai người đàn ông đang đ.á.n.h nhau đến sống c.h.ế.t lúc nãy cũng dừng tay lại.
Tất cả mọi người đứng dậy, nhìn chằm chằm vào chúng tôi, ánh mắt lóe lên những tia sáng khát m.á.u.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chau-truyen-5-van-quy-da-hanh/5289462/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.