9.
Năm xưa khi bị tráo đổi con, bọn họ hoàn toàn không hay biết. Mãi đến khi Hầu phủ cho người tìm đến, họ mới sững sờ nhận ra nữ nhi họ nuôi dưỡng suốt mười lăm năm… không phải cốt nhục ruột thịt.
Hầu phủ bồi thường cho họ một khoản bạc đủ để an hưởng tuổi già.
Còn việc Liễu Mộng Sương sẽ sống ra sao khi về đó — không còn nằm trong tầm tay ta nữa.
Từ sau khi nàng ta rời phủ, Hầu phủ trở nên yên tĩnh hẳn.
Phu nhân vì việc này mà đổ bệnh vài hôm, ta đến viện hầu hạ, bà nắm tay ta, giọng nghẹn ngào:
“Uyển nhi… là mẫu thân có lỗi với con…”
“Mẫu thân không cần tự trách.”
Ta giúp bà kéo chăn, nhẹ nhàng đáp:
“Chuyện cũ đã qua, về sau chỉ cần sống tốt là được.”
Thái độ Hầu gia đối với ta cũng thay đổi hẳn — không còn cho rằng ta chỉ biết tính toán bạc tiền, ngược lại còn giao toàn bộ việc lớn nhỏ trong phủ cho ta quản lý.
“Con giỏi hơn muội muội con nhiều.”
Hiếm thấy Hầu gia khen ta một câu:
“Sổ sách rõ ràng, xử sự công bằng. Giao Hầu phủ cho con, ta yên tâm.”
Sau khi tiếp quản Hầu phủ, việc đầu tiên ta làm — là chỉnh đốn toàn diện.
Quản sự tham ô — nghiêm trị. Hạ nhân lười biếng — đưa vào quy củ. Chi tiêu dư thừa — cắt bỏ toàn bộ.
Ba tháng sau, sổ sách trong phủ đổi mới hoàn toàn, chi tiêu hàng tháng giảm ba phần so với trước, nhưng mọi việc vận hành lại càng gọn ghẽ trật tự.
Trong khoảng thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-uyen-nhi/5218646/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.