Thông tin cá nhân:
~ Tên: Dương Hàn Thiên -Thạc sĩ
~ Tuổi: 21
~ Chức vụ: Bác sĩ khoa ngoại thần kinh
Cô cười, cô không biết làm sao hắn có thể làm bác sĩ ở cái tuổi ấy. Nhưng suốt mấy ngày qua, cô đã bị một oắt con kém mình 2 tuổi nói chống không, khoác vai rồi còn xưng hô là bạn bè.
Cô ngồi trên chiếc ghế da êm ái, vừa cười vừa nghĩ những chiêu võ để dạy dỗ thằng em ngoan ngoãn kia.
Nghũ đi nghĩ lại cô cũng không thể tưởng tượng được. Một người thông minh và biết mình thông minh lại có thể dễ dàng bị lừa bởi một tên oắt con vắt mũi không biết đã sạch chưa.
Nhưng bị lừa cũng dễ hiểu thôi. Nhìn bề ngoài Thiên khá chững chạc, tính cách tuy còn một chút gì đó trẻ con nhưng cũng thừa phong lưu. Ngoauf hình lại nam tính ưa nhìn nên bất kì người con gái nào nhìn vào cũng thấy rất đáng tin cậy.
Vẫn đang ngồi suy nghĩ cẩn vơ, Minh Chi không để ý là Thiên đã đứng ngay cạnh cô từ lúc nào
- Đến lâu chưa? Xin lỗi tôi hơi bận. Tối nay chúng ta đi ăn nhé! Haizz, mệt thật đấy!Ơ, cô mang bánh đến cho tôi đấy à, chà! Đang đói.
Thiên ngồi đối diện cô, cầm chiếc bánh, ăn hai miếng mới nhận ra Minh Chi đang nhìn mình chằm chằm.
- Sao...sao vậy?- Vừa chớp mắt, Thiên vừa hỏi.
- Thằng em cũng hư quá rồi đấy.- Giật chiếc bánh của Thiên cắn một miếng, ném thẳng vào thùng rác. Cô tiếp đến, dần dần đè ngang cổ Thiên xuống khiến anh suýt ngã. Định đấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-thuoc-tinh-yeu/29963/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.