Editor: La Thùy Dương“cô nương …”
Trì An quay đầu nhìn liền thấy Lưu âm đã đứng ở hành lang cách ngoài cửa không xa. Nàng ta đứng trong cuồng phong, khí tà yêu nổi cuồn cuộn trong cung điện, cả gương mặt nàng bị che lấp bởi bóng đêm làm không cách nào nhìn rõ tầm nhìn.
“Thập Thất Hoàng tử đâu?” Trì An hỏi nàng.
Lưu âm không trả lời.
Trì An thấy vậy, lập tức nhấc chân tiến về phía Cảnh Dương cung.
Lưu âm khẩn trương giương tay ngăn nàng lại, nói: “cô nương đừng đi, ngài nên đợi ở trong này, điện hạ sẽ bình an trở về ngay…”
Trì An mạnh mẽ quay đầu lại nhìn nàng ta, đúng lúc này trên đầu một tia chớp rạch ngang bầu trời cùng tiếng sấm rền vang, khiến cho Lưu âm vô tình nhìn rõ được ánh mắt Trì An Đôi mắt đen tuyền của Trì An rực sáng đến đáng sợ, cứ như vậy mà nhìn chòng chọc vào nàng ta, cho đến khi nàng ta khôngtự chủ được nới tay.
“Lưu âm, ta đã trưởng thành rồi.” Trì An thâm sâu liếc nhìn nàng ta một cái, lập tức xoay người chạy vào trong bóng đêm/
đã từng, nàng vì muốn tiến vào trong mật thất kia để bồi hắn, nhưng bởi vì khi ấy tuổi còn nhỏ, cuối cùng lại bị người khác cường ngạnh bắt rời đi.
Nay nàng đã trưởng thành, thành công tu luyện, nàng hẳn phải đi theo hắn mới đúng. Bất kể kết quả hắn có sa đọa thành yêu ma hay không thể dung chứa được nơi nhân thế, nàng cũng sẽ ở bên hắn, tuyệt không rời xa.
Chẳng phải vì bởi sự cường ép của hắn hay bởi đã quen bị hắn thuần dưỡng, mà chính là nàng cam tâm tình nguyện làm như vậy.
Hứng lấy trận cuồng phong kịch liệt kia, Trì An lao người chạy như điên trong cung, váy đỏ rực lửa bay phần phật trong gió.
Suốt cả dọc đường không thấy người nào, dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-than/1889614/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.