Edit: La Thùy Dương
Vài ngày sau, bọn họ bình an trở về Hoài Lăng.
Khi Lâm thị nhìn thấy con cái và trượng phụ cùng bình an trở về, thì dẫu người có kiên cường cách mấy cũng không kìm được mà lao vào lòng trượng phu, một tay nắm áo hắn khóc nấc lên, chính là mừng quá mà khóc.
Sau khi khóc lóc đã đời, nàng liền xách tiểu nhi tử không biết an phận, trực tiếp kéo vào phòng giáo huấn suốt mấy canh giờ.
Trì Hiên vẻ mặt đau khổ nhìn phụ thân và tỷ tỷ, phát hiện phụ thân vẫn ra vẻ như không thấy bộ dạng này của mình, ngược lại dùng vẻ mặt hòa ái trò chuyện với tỷ tỷ. Còn tỷ tỷ thì dùng vẻ mặt lực bất tòng tâm nhìn hắn, thế là lập tức đau khổ nhăn nhó cả mặt, chỉ hy vọng mẫu thân đừng phạt hắn nặng như vậy.
Trì An đợi ở nhà vài ngày, chớp mắt đã tới hôn lễ của Mao Nhân và Bùi Cảnh Tuấn.
Bùi gia và Trì gia thân thiết qua nhiều đời, hôn lễ của Trì gia, đương nhiên người của Trì gia sẽ đến tham dự chúc mừng.
Đợi đến hôm ngày cưới, Trì Tĩnh dẫn theo thê nhi của mình đến Bùi gia uống rượu mừng. Mặc dù Thập Thất Hoàng tử không đến nhưng vì nể mặt Trì An nên mới sai người dâng một phần lễ vật đưa sang. Phần hạ lễ này không phải đưa ngay thời điểm vợ chồng son Bùi Cảnh Tuấn khi còn ở trên thuyền, mà là trực tiếp đưa cho Bùi gia. Điều này có thể thấy rõ được thái độ của Thập Thất Hoàng tử.
Lúc gia chủ Bùi gia nhận được hạ lễ từ thủ hạ của Thập Thất Hoàng tử đưa sang thì cả kinh đến suýt chút nữa làm đổ cả cốc trà trong tay, không kìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-than/1889611/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.