Tô Mã nâng mắt thấy nơi xa dãy núi vờn quanh, dưới mây mù ẩn ẩn có thể thấy được một màu nâu cong, khó khăn lắm dò ra một góc.
Nàng nói:
- Đó chính là Luyện Nhận Cốc? Có vẻ cũng không xa.
Bách Lý Kiêu rút ra trường kiếm:
- Chỉ là có vẻ mà thôi.
Hắn cùng Tô Mã chậm rãi đi về phía trước, thấy phía trước là một mảnh đào viên, quả đào còn treo sương sớm, phấn hồng no đủ, khiến người thèm nhỏ dãi.
Tô Mã lăn lộn cả đêm, lúc này bụng đã sớm biểu tình, nhưng nhớ lời xa phu miêu tả, hận không thể đem Luyện Nhận Cốc trở thành địa ngục nhân gian, bởi vậy nàng nhìn quả đào kia có bao nhiêu mê người, liền cảm thấy trên đó có ít nhiều độc dược.
Nàng hỏi:
- Muốn đi xuyên qua sao?
Bách Lý Kiêu muốn nàng đừng cử động, sau đó hắn thả người nhảy lên, giống một con hùng ưng, nháy mắt xoay quanh trong mây mù.
Chỉ nghe hai tiếng vang phá không trung, trong mây mù có hắc ảnh hiện lên, Bách Lý Kiêu xoay người trở về, sắc mặt lạnh lùng:
- Bên trong có cơ quan, chỉ có thể xông vào.
Tô Mã thấy hắn lạnh lùng bẻ gãy một cây độc tiễn, khóe mắt co giật.
Hai người đi vào đào viên, dưới chân dẫm lên cành khô, mỗi một bước đều như dẫm lên cơ quan khiến lòng nơm nớp lo sợ.
Đi đến trung gian, Bách Lý Kiêu dừng bước, đột nhiên hắn đẩy Tô Mã ra, chỉ nghe ba tiếng" keng keng keng", hắn dùng mũi kiếm chặn ám khí, bùm bùm rớt xuống.
Tô Mã té
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-mang-cong-luoc-vai-ac/1141128/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.