“Chỉ chậm rãi hành hạ sao mà giải hận? Không phải nên khiến hắn tuyệt tự tuyệt tôn mới vừa lòng sao?”
Ta nhìn sang Từ Kiều Kiều bên cạnh:
“Ngươi nỡ sao? Ngươi chẳng phải yêu hắn đến tận xương tủy?”
“Câm miệng!”
Gương mặt nàng vặn vẹo:
“Đừng nhắc đến hắn trước mặt ta! Lừa dối! Tất cả đều là lừa dối! Nói gì mà đời đời kiếp kiếp chỉ một người! Cuối cùng chẳng phải cũng nằm trong vòng tay nữ nhân khác? Lại còn bảo ta phải hiểu hắn, hắn là Hoàng đế, vốn nên như thế… thật nực cười!
Thế gian bạc nhất là lòng người phản bội! Ta từng yêu hắn, còn hắn thì sao? Vì đứa con của một tiện tì rửa chân mà đem ta giam cầm hai năm! Hai năm! Cơm áo thô kệch kia suýt khiến ta phát điên! Ta muốn hắn c.h.ế.t! Ta phải g.i.ế.c hắn!”
Hận ý của nàng quá sâu.
Vì yêu quá sâu.
Nhưng cũng tốt.
Chỉ cần là hận, là đủ rồi.
Ta đáp:
“Như ngươi mong muốn.”
Không phí lời thêm, ta nhận lấy độc d.ư.ợ.c, âm thầm rời đi.
Bởi vì còn có người đang đợi ta.
Giống như bây giờ.
Trước cửa Thanh Vân điện, gương mặt Hoàng hậu đầy nặng nề. Nàng mở miệng trước:
“Thái hậu muốn gặp ngươi.”
Ta gật đầu.
Người lui hết, ta đi vào điện.
Nữ nhân đầu bạc, nếp nhăn phủ kín gương mặt, bình tĩnh nhìn ta:
“Trần Tố Nương.”
“Thần thiếp ở đây.”
“Ai gia vốn tưởng ngươi là người biết an phận, không ngờ còn giấu sâu như vậy. Nói thế này, chuyện sảy t.h.a.i năm đó… e ngươi đã sớm biết là ai gia sắp đặt rồi.”
Ta khẽ cười:
“Thái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lien-thanh-my-nhan/5218540/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.