Ngoài trời lại rơi tuyết lớn. Trong sân, hoa mai nở rực rỡ. Ta quen đứng ngoài điện, ngày này qua ngày khác, lặng lẽ trông coi.
Cung nữ sợ ta nhiễm lạnh sinh bệnh, không còn ai đứng mũi chịu sào trước cơn giận của Quý phi, liền khoác thêm cho ta một chiếc áo lông, theo ánh mắt ta nhìn ra ngoài, tò mò hỏi:
“Cô cô thích hoa mai sao?”
Ta khẽ cười:
“Không. Ta thích hoa đào.”
“Mùa đông quá lạnh. Những thứ nở ra trong mùa đông, ta đều không thích.”
Nhưng Quý phi thì thích. Nàng yêu sắc đỏ dưới nền tuyết trắng, ngồi trong điện ấm áp, vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy.
Nàng không biết, tuyết lớn như vậy, nơi biên cương xa xôi, những binh sĩ kia với áo bông mỏng manh, không thể chịu nổi.
Cung nữ không nói thêm gì nữa, mà đột nhiên quỳ sụp xuống.
Ta theo bản năng quay đầu lại.
Trước cửa, đế vương khoác long bào màu minh hoàng cũng đang nhìn ta.
Ta khẽ sững người, lập tức hạ mi mắt, theo đó quỳ xuống.
Đôi giày bằng gấm Thục cùng vạt áo vàng sáng hiện ngay trước mắt.
Bùi Khởi hỏi:
“Ngươi tên gì?”
Ta đáp:
“Phù Lăng.”
“Nô tỳ, Thôi Phù Lăng.”
Lần này, ta biết rõ - hắn đã nhớ kỹ cái tên ấy.
---
8
“Bên ngoài xảy ra chuyện gì? Ồn ào thế!”
Quý phi ngủ rất nông, chỉ một chút động tĩnh cũng đủ khiến nàng tỉnh giấc, lúc này đã nổi giận.
Ta định mở miệng, nhưng không dám đứng dậy. Người trước mắt đã đẩy cửa bước vào, giọng mang theo ý cười:
“Kiều Kiều.”
Chỉ một tiếng xưng hô, đủ khiến mỹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lien-thanh-my-nhan/5218533/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.