1
Khi đang rửa chân cho Từ Quý phi, đúng lúc nàng nổi một trận lôi đình, lời mắng c.h.ử.i nhắm thẳng đến Phượng Loan cung, giọng điệu không hề thu liễm, chỉ vì sinh thần Hoàng hậu, Hoàng thượng ghé qua ngồi một canh giờ.
“Đúng là con tiện tỳ! Ta đã coi thường ngươi rồi! Hay là các ngươi thấy ta là người từ nơi khác tới nên ai cũng dám bắt nạt? Suốt ngày dựa vào chút thân phận mà làm cao, thật sự nghĩ rằng ta không dám đ.á.n.h ngươi sao? Ngươi coi chừng đó!”
Nàng mắng xối xả vào mặt cung nữ chưởng sự đang quỳ dưới đất. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn kia, dù tức giận vẫn diễm lệ vô song.
Cung nữ chưởng sự im như chim cút, không dám hé môi. Ai cũng biết, nàng mượn chuyện này mắng người khác, nhưng chẳng ai dám nhiều lời.
Bởi đây là mỹ nhân mà bệ hạ dùng cả thành trì để đổi về. Từ khi nhập cung, ba ngàn giai lệ đều thành hư không, ba ngàn sủng ái dồn cả vào một người. Nếu không phải Hoàng hậu là cháu của Thái hậu, lại là thanh mai trúc mã với bệ hạ, e rằng ngay cả một canh giờ trong ngày sinh thần ấy cũng chẳng giữ được.
Ta cúi đầu không nói, chỉ cẩn thận dùng khăn lau đôi chân trắng ngần như ngọc kia, không bỏ sót chút nào. Mỹ nhân vẫn tiếp tục nổi giận, dường như chán ghét sự tĩnh lặng không ai phản kháng, tức quá mà đá mạnh một cước vào n.g.ự.c ta.
Chân nàng rơi vào chậu nước, nước rửa chân b.ắ.n tung tóe, vẩy thẳng lên mặt ta.
Hơi ấm ướt át
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lien-thanh-my-nhan/5218531/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.