Liễm Âm nước mắt chảy dài ngồi bên long sàng nhìn đại ca mình, đương kim hoàng thượng Hiên Viên Liễm Trần, không thể tin vào mắt mình, đại ca sao mới vài ngày ngắn ngủi bệnh tình lại trở nguy kịch?
Liễm Trần thấy y vẻ đau khổ, yêu thương mà kéo lấy tay y, nhẹ an ủi:
- Nhị đệ, trẫm sợ sẽ không qua khỏi, sau khi trẫm ra đi, đệ phải hảo hảo phụ trợ thái tử. Thái tử hắn trời sinh tính nhút nhát, ai, kỳ thật Lưu nhi thích hợp ngồi trên ngôi vị hoàn đế hơn, nhưng mà… Trẫm sợ a! Sợ sẽ khiến cho tinh phong huyết vũ…
- Đại ca, hyunh chớ nói vậy, bệnh của huynh không chừng có thể trị được. Ta đã viết thư cho Diễm nhi, Diễm nhi hai ngày nữa sẽ tới! Nói không chừng đệ ấy sẽ có biện pháp! – Liễm Âm lau nước mắt nói.
- Diễm nhi, trẫm thực có lỗi với đệ ấy! Thực xin lỗi y!
Liễm Trần nhớ tới những việc mình từng làm đối với tiểu đệ, trong lòng hối hận khôn xiết. Nếu lúc trước hắn thấy rõ tình cảm, sao lại có thể làm tổn thương Thiên ca ca của Diễm nhi, làm cho Diễm nhi oán hận hắn. Lại còn làm đau lòng Ly, đến nỗi Ly bây giờ đã di tình biệt luyến. Một dòng lệ chảy xuống, khẽ nói:
- Ly, ta thực có lỗi với ngươi, thực xin lỗi ngươi!
Liễm Âm ngạc nhiên, cảm thấy kì quái, đại ca nói có lỗi với Diễm nhi, vẫn còn tình cảm bên trong, vì sao lại xin lỗi Ly?
Thấy Liễm Âm khó hiểu, Liễm Trần nghiêm khuôn mặt nhợt nhạt, nói:
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/liem-am-van-tinh/201537/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.