Hắn ra ngoài, bắt chuyện với Tự Anh.
" Lý cô nương ! " tiếng Lương Mặc the thé gọi nàng.
" Lương công tử, tìm ta có chuyện gì thế ? "
Tự Anh lạnh giọng, nhìn hắn một cách hời hợt, cử chỉ đối với hắn, có phần dè chừng, âu cũng do nàng ghi nhớ lời dặn của sư phụ, không để bản thân tiếp xúc quá thân mật với nam nhân. Nàng ngó lơ hắn, chăm chú may cho xong phần áo bị rách.
Thủy thần Lương Mặc đa nghi, nhìn ra sự khác thường này, Tự Anh nào giờ rất niềm nở với hắn, thoáng chốc qua một đêm lại thay đổi, còn thay đổi lạ thường khiến hắn suýt chút tưởng lầm do bản thân đã xóa kí ức của nàng.
Từ trong đôi mắt long lanh kia, không thể giấu nổi nét suy tư với con mắt tinh tường của hắn, nhìn ra rõ ràng trong lòng Tự Anh đang toan tính điều gì đó. Lương Mặc không biết chính xác là gì, nhưng chắc chắn nó có bất lợi với hắn, chỉ còn vỏn vẹn ba tháng nữa, hắn phải quay về ma giới ngự trị, mãi mãi ở đó, chức thủy thần này cũng sẽ không còn.
Hơn 1000 năm, hắn luôn giữ chức vị này với lời giao ước với trời đất, bây giờ sức mạnh của hắn bị giam giữ trong phạm vi con sông này, nếu Tự Anh về núi Bắc hắn sẽ không thể đến đó bắt nàng về.
Đã thế, ba tháng kết thúc hắn dù không bị kiềm hãm sức mạnh, cũng sẽ lập tức bị đẩy về ma giới, không thể lộng hành. Công sức của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/len-thuyen-do-lam-tan-nuong-cua-thuy-than/2723442/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.