Sau đêm nồng cháy đó, Bạch Nam thức dậy với cơ thể đầy những vết hôn do Mặc Nguyên tối qua đã để lại. Cậu cảm thấy hơi đau đầu và cơ thể thì đau nhức khó cử động, nhìn sang bên cạnh cậu phát hiện ra người đàn ông.
Ngay khi vừa nhìn thấy người đàn ông nằm bên cạnh với cơ thể trần truồng cậu đã ý thức được tối qua bản thân đã làm phải chuyện không nên làm. Dù cảm thấy rất tội lỗi nhưng cậu không thể ngồi im chờ anh ta thức dậy được, vội vàng luống cuống mặc quần áo và rời đi.
Thâm tâm cậu một nỗi lo sợ khó tả xuất hiện, cảm giác như cậu vừa làm một chuyện tày đình vậy, lúc chuẩn bị rời đi cậu đã ghi vội một mảnh giấy rồi đặt nó trên bàn bên cạnh.
“Tôi xin lỗi vì tối qua đã hành xử không phải với anh, xin anh hãy thứ lỗi cho những hành động ngu dại của tôi. Chân thành xin lỗi anh !”
“Cậu ta dám rời đi trước.”
Mặc Nguyên nắm chặt tờ giấy, anh cảm thấy bản thân vừa bị đem ra làm trò đùa, dặn lòng nếu như còn gặp lại cậu ta lần nữa, anh nhất định sẽ dày vò cậu đến chết.
Bên này Bạch Nam cảm thấy vô cùng hoảng sợ trước những hành động lố bịch tối qua của mình, sao cậu có thể làm ra những chuyện đó đối với một người xa lạ chứ, điều này thật điên rồ.
Trở về nhà, cậu vẫn không thể yên tâm, cảm giác như sắp tới cậu sẽ phải đối mặt với một cơn bão lớn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/len-giuong-voi-toi-em-khong-thiet/2879405/chuong-2.html