“Cậu tìm ai ?”
Giọng nói phát ra phía sau lưng khiến Bạch Nam được một phen giật mình.
“À tôi..tôi là..tôi đến giao đồ.”
“Anh đến đúng địa chỉ chứ ? Tôi đâu có đặt hàng gì đâu nhỉ ?”
“À không, tôi đến đưa thứ này cho một người tên là Mãn Mãn, Tiểu Linh nhờ tôi đưa đến cho chị ấy.”
“Có phải Tiểu Linh em gái Hạo Nhiên không ?”
“Đúng ạ..vậy chị là…”
Mãn Mãn bảo đúng là mình rồi bảo cậu đợi chút, cô sẽ gọi người mở cửa.
Lâm quản gia nghe thấy tiếng của Mãn Mãn thì liền mở cửa cho cô, vì là cửa tự động nên chỉ cần ở bên trong ấn nút là đã có thể mở cửa.
Bạch Nam cảm thán bởi cánh cửa tự động này thực sự rất đỉnh, cậu cảm thán đến quên mất mục đích đến đây.
Mãn Mãn lay người làm cậu như bừng tỉnh, cậu ngại ngùng đi phía sau cô bước vào trong, càng vào trong càng thấy ngôi nhà thực sự là quá lộng lẫy đến mức khó tả.
“Đúng là người giàu nhất thế giới, đến cả nhà cũng không phải tầm thường.”
Bạch Nam nghĩ bụng.
Mãn Mãn đưa cậu vào phòng khách, bảo cậu ngồi xuống ghế đợi cô một lát, cô vào cất đồ rồi sẽ ra ngay. Bạch Nam ngồi xuống nhìn một lượt, quả thực là không dám nghĩ tới bản thân lại có thể đến được nơi như này, thật sự là quá xa hoa rồi.
“Cậu uống chút nước hoa quả, tiểu thư sẽ ra ngay thôi.”
Lâm quản gia bưng ra một khay bánh và một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/len-giuong-voi-toi-em-khong-thiet/2879391/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.