Tối đến trong lúc đang mơ màng ngủ, bóng dáng của một ai đó đang nhìn cậu, nói chính xác hơn là người đó đang ở ngay phía trên cậu, một cảm giác kì lạ ập đến.
Mình bị bóng đè sao, không phải, mình vẫn có thể cử động, mình không cảm thấy nặng hay áp lực gì, vậy đó là gì vậy.
Người bí ẩn đó từ từ cúi xuống, cậu cảm nhận được nụ hôn đó, người đó đang hôn cậu nhưng cậu không thể né tránh.
Mười phút trôi qua, khi cậu thấy bản thân không thể chịu nổi nữa liền cố hết sức vùng dậy đẩy người đó ra.
Cậu với tay bật đèn ngủ bên cạnh lên, cậu muốn xem thử rốt cuộc đó là ai.
“Cyrus !”
Cậu ngạc nhiên ngay khi nhìn thấy anh ấy, anh ấy vẫn thế, tiếp tục nhìn cậu mà không làm gì.
“S-sao anh lại..v..ào được nhà…”
Thấy anh ấy không trả lời, cậu vội vàng bảo sẽ gọi báo cảnh sát nếu như anh không nói gì.
“Tôi..chỉ là đang trả lại cho cậu thôi.”
“Trả..trả lại gì chứ ?”
Không để cậu phản ứng, anh lao tới rồi đẩy cậu xuống giường, lấy tay mình giữ chặt cậu lại.
“A..a..nh làm gì…”
“Ăn miếng trả miếng.”
“Gì ?”
Nói rồi, anh bắt đầu những thao tác nhẹ nhàng của mình, từ tốn lột bỏ chiếc áo cậu đang mặc rồi mạnh bạo mà quăng nó xuống đất, tiếp tới là đến chiếc quần, Bạch Nam cố gắng vùng vẫy bảo anh đừng làm càn nhưng anh nào để ý mà vẫn tiếp tị công việc.
Chỉ chưa đầy 5
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/len-giuong-voi-toi-em-khong-thiet/2879381/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.