Cậu không muốn trả lời câu hỏi đó của hắn, hắn làm vậy để được gì chứ, chẳng còn liên quan gì đến nhau thì hãy buông tha cho cậu chứ.
“Tôi mệt rồi, anh về đi.”
“Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”
“Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời nó, anh mau về đi.”
Vũ Thiên tức giận, hắn nhấc bổng cậu lên rồi đưa cậu vào giường. Hắn mạnh bạo đẩy mạnh cậu xuống giường, trong khi cậu còn đang đau đớn thì hắn bắt đầu giở trò với cậu.
“A..nh định làm gì ?”
“Làm gì em còn không biết sao ?”
“Đ.ồ k.h.ố.n..anh dám.”
Hắn cởi bỏ chiếc áo đang mặc xuống rồi tiến lại gần, cậu cố gắng lết người trốn đi nhưng đã bị hắn túm lấy chân kéo lại.
Cậu chỉ biết hét lên cầu cứu, nhưng làm sao đây, phòng cậu cách âm nên việc có ai nghe thấy là không thể.
“Thả tôi ra..”
Hắn đưa tay cởi phanh chiếc áo cậu đang mặc, mặc cho cậu ra sức gào thét nhưng hắn vẫn không có ý định dừng lại.
“Aaaaaaa.”
Sầm !
BỐP ?!
Cậu nhắm ghiền chặt mắt, sự sợ hãi đã bao trùm lấy cậu không cách nào thoát khỏi.
Anh nhanh chóng lại gần cậu, thấy cậu sợ hãi như vậy, anh cảm thấy rất hối hận, anh lấy áo che cho cậu.
Vũ Thiên đau đớn từ từ ngồi dậy, hắn lau vệt máu vì vừa bị anh đấm phải, một cách tức giận hắn hét lên.
“Mày là ai ?”
“Tao mới là người cần hỏi mày câu đó không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/len-giuong-voi-toi-em-khong-thiet/2878917/chuong-17.html