Đến ngày cưới, vốn dĩ cậu nghĩ đơn giản rằng đám cưới sẽ cực kỳ đơn giản vì dù sao vẫn là không mời ai, cậu thậm chí còn cảm thấy không lo lắng hay sốt ruột gì.
Cậu mặc lên mình bộ vest mà anh đã chuẩn bị, nó thực sự vừa vặn với cậu, cậu nhìn mình trong gương, nở một nụ cười hài lòng.
Đến giờ, anh cũng chuẩn bị đến rước cậu, trong khi cậu còn đang bận tâm chuyện với Tiểu Linh thì anh ở trong xe lại rất sốt ruột, một người đàn ông luôn tỏ ra vẻ cao cao tại thượng như anh cuối cùng cũng có một ngày lại chỉ vì một đám cưới cỏn con mà trở thành thế này.
Mãn Mãn biết anh trai lo lắng, từ tối hôm qua anh ấy đã luôn không ngủ được mà cứ kiếm chuyện này nọ để làm, đến sáng nay thì lại dậy thì rất sớm để chuẩn bị, cô biết anh trai thật sự quan tâm tới đám cưới.
Ding..doong..
Tiểu Linh bước ra mở cửa, anh..tay cầm bó hoa bước vào bên trong, cậu đã đợi sẵn trong phòng, dù cho có không quan tâm nhưng đến giờ phút này đột nhiên cậu lại cảm thấy lo lắng đến mức phải nín thở chờ đợi.
Cánh cửa mở ra, hai người đối mặt với nhau, cả hai không biết phải nói gì. Anh đưa tay ra, cậu cũng theo lệ thường mà đặt tay lên, Tiểu Linh đứng bên cạnh cũng không chịu nổi mà phải bịt miệng lại, cái này cũng quá lãng mạn rồi.
Cả hai cùng nhau bước lên xe đến nơi tổ chức hôn lễ, hôn lễ được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/len-giuong-voi-toi-em-khong-thiet/2878908/chuong-22.html