Kể từ ngày hôm đó đến bây giờ, cậu vẫn luôn xin nghỉ phép để ở nhà với anh, anh ấy gần đây rất dễ nổi nóng, nếu không để ý đến anh ấy, thì chắc đồ đạc trong nhà đều bị anh ấy đập phá hết rồi.
Bạch Nam rầu rĩ ngồi trong phòng, cậu muốn đi làm, ở nhà lâu khiến cậu cảm thấy rất chán.
“Tiểu Nam…”
Tiếng của Tiểu Linh ở ngoài cửa vang vào, cô ấy gõ cửa phòng, vừa nghe thấy tiếng Tiểu Linh, cậu đã thay đổi sắc mặt, vui vẻ trở lại bước ra mở cửa.
“Tiểu Linh !”
Hai người ôm chầm lấy nhau, đã lâu rồi cả hai không gặp nhau.
“Này..không phải là cậu quên có một người bạn là tớ đấy chứ.”
“Không phải đâu mà \~”
“Vậy sao không gọi cho tớ lấy một cuộc vậy, lấy chồng rồi nên không cần tớ nữa chứ gì.”
“Không đâu mà, tớ cũng nhớ cậu lắm…”
“Vậy..chồng cậu đâu ? Anh ấy ở trong phòng ấy hả ?”
“Đang làm việc ở phòng bên kia.”
“Hôm nay cậu nghỉ làm sao ? Mới thứ hai thôi mà.”
“Tớ nghỉ được vài ngày rồi, vào đây đi, tớ muốn nói chút chuyện với cậu..”
…
“Cái gì ?!”
“Suỵt..cậu nói nhỏ thôi, Cyrus đang làm việc đấy.”
Tiểu Linh vội lấy tay bịt miệng lại, cô không ngờ Vũ Hoài lại làm những chuyện tày trời thế.
“Vậy thì chẳng phải Vũ Thiên cũng quá đáng thương rồi sao ?”
“Ừm..anh ấy không hề biết mấy việc đó, vốn dĩ tớ cũng chưa từng kể cho anh ấy nghe.”
“Ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/len-giuong-voi-toi-em-khong-thiet/2878141/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.