Dứt lời , Lệ Phó Thành cũng luồn tay vào xé chiếc váy trên người rơi xuống . Tham lam luồn lưỡi vào khoang miệng mà hút hết mật ngọt , anh ngang nhiên như rút đi không khí của cô , trong đó chỉ có sự tra tấn không một chút yêu thương .
Lệ Phó Thành đột nhiên dừng lại , đưa ánh mắt trêu đùa nhìn xuống toàn thân nhếch nhác của Huỳnh Hứa Giai đang không một mảnh vải che thân .
Cô đỏ mặt không dám ngước nhìn anh , trong miệng vẫn còn mùi cồn của rượu khiến đầu óc còn trống rỗng mà mơ màng .
Đột nhiên Lệ Phó Thành cởi bỏ chiếc khăn ở hông xuống , làm lộ ra vật to lớn đã sẫm lại . Không màng dạo đầu mà tiến sâu vào trong cô .
Huỳnh Hứa Giai nhất thời chịu sự đau đớn khẽ “ ưm “ một tiếng . Khoé mắt đỏ hoe đã đẫm nước mắt từ bao giờ , năn nỉ cầu xin Lệ Phó Thành .
- Ưm em . . . . đau , mau . . .rút ra đi mà .
Toàn thân Huỳnh Hứa Giai đã hoảng loạn đến run rẩy , muốn đẩy cũng không được . Những kí ức đêm hôm đó ùa về khiến cô thêm hoảng sợ .
Cô khóc lóc cầu xin nhưng anh vẫn không dừng lại , như đang muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy . Rõ ràng là lúc trước anh nói sẽ không động vào cô sao , bây giờ lại . . .
Bờ môi Lệ Phó Thành mân mê quyến luyến không rời , từng vết cắn đều hiện rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451064/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.