Huỳnh Hứa Giai đang làm việc , ánh mắt lơ đãng nhìn vào quyển sách đang nằm trong chiếc túi .
Nhớ đến lời dặn dò của anh cô không thể không mở ra đọc , suốt cả buổi cũng hết được nửa quyển sách .
Chiều hôm ấy , Huỳnh Hứa Giai được cho nghỉ làm sớm . Ngoài đường rất nhanh đã nhá nhem tối , thời gian sớm hơn mọi khi nên vẫn chưa có chuyến xe bus khiến cô phải đứng đợi ở đó một lúc lâu .
“ Này , anh đang làm gì vậy “ .
Huỳnh Hứa Giai bất ngờ hét lớn lên , nhìn người đàn ông giật lấy chiếc túi của mình phóng xe đi mất .
- “ Có ai không , giúp tôi bắt lấy anh ta “ .
Cô hô lên nhưng giữa lòng đường phố đầy xe cộ phồn hoa này căn bản đã át tiếng của cô đi rất nhiều , chủ yếu mọi người đều đang ở trong ô tô nên căn bản không nghe thấy được .
Huỳnh Hứa Giai vẫn cố gắng tiếp tục đuổi theo , cô dùng hết sức lực mà mình có được . Phần bụng bên dưới bị cô chạy một đoạn dài bắt đầu phát đau , trên trán ướt đẫm mồ hôi .
Túi sách kia căn bản không phải là loại đồ hiệu hay đắt tiền gì , bên trong cũng chẳng có nhiều tiền . Nhưng lại có tấm ảnh duy nhất cô chụp chung với mẹ mình , là thứ đã ở bên cô từ khi còn rất nhỏ .
Dù Huỳnh Trương Văn từng nói rất nhiều điều không tốt về bà ấy nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451040/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.