Cô liếc qua mọi người thấy bọn họ tỏ ra ngạc nhiên , mấy nữ nhân viên trong công ty còn chạy ra xem .
Ở giữa nơi đông người thế này mà anh nắm tay cô như vậy cô thấy không được tự nhiên , Huỳnh Hứa Giai rất sợ đối diện với mấy ánh mắt săm soi .
Bọn họ lại còn đang che mổm chỉ chỉ trỏ trỏ nữa , còn có nữ nhân viên đang ôm ngực mình khuôn mặt mơ mộng như đang xem một bộ phim lãng mạn .
Lệ Phó Thành dắt cô đi qua Tiểu Du Du , cô ta vẫn đứng im nắm chặt túi xách trong tay trợn mắt kinh ngạc nhìn .
Huỳnh Hứa Giai vội vã muốn rút tay ra nhưng Lệ Phó Thành lại tăng thêm lực không cho cô có cơ hội thoát khỏi .
Cô buộc phải theo anh bước vào thang máy , sau khi cửa thang máy đóng lại Lệ Phó Thành mới buông lỏng cô .
- Tôi đã nói thế nào , cô bớt gây chuyện lung tung đi .
- Em chỉ đang giúp cô gái ấy .
- Cô không biết đường gọi trợ giúp sao , nếu lúc nãy tôi không đến kịp cô có biết bản thân mình sẽ thế nào không . Khỏi cần nghĩ đến chuyện đó chắc chắn là cô sẽ không ở đây mà nói chuyện được với tôi đâu .
- Khi nãy anh cũng thấy rồi , em bị hắn túm lấy như vậy cũng đâu có ai ra ngăn cản . Gọi cũng gọi rồi nhưng đâu có ai tiến lên .
Lệ Phó Thành nói cũng quên không nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451018/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.