- “ Anh xem chiếc khăn này rất hợp với anh “ Cô đưa lên đeo thử cho anh nhưng vì anh cao hơn cô đến hai cái đầu nên Huỳnh Hứa Giai phải kiễng chân .
- “ Thật xấu , xấu như cô vậy “ . Lệ Phó Thành nhìn chiếc khăn màu tím khó chịu nói , ai lại đi tặng một người đang sức sống căng tràn màu như vậy . Cô là đang chê anh già sao .
Huỳnh Hứa Giai buồn bã định trả lại chiếc khăn lại phát hiện sao tự nhiên Lệ Phó Thành thấp gần bằng mình rồi , cô đưa mắt nhìn phát hiện anh đang cúi xuống . Ấy vậy mà con người này vẫn rất kiêu ngạo , mặt luôn nhìn ra hướng khác đến một câu cũng không nói nửa lời .
Khoé miệng cô nhoẻn lên , nhanh tay choàng cho anh . Cử chỉ hết sức nhẹ nhàng , bàn tay khẽ lướt qua yết hầu anh lại bị anh nắm chặt lại .
- Đừng sờ lung tung .
Cô nhìn Lệ Phó Thành , anh cũng nhìn cô . Không gian lúc này như chỉ có hai người , tiếng ồn ào bên ngoài không cản trở nổi họ .
- Anh vẫn còn giận em sao .
- Ai thèm giận cô .
Lệ Phó Thành bỏ đi , như vậy là anh đồng ý lấy chiếc khăn đấy rồi sao . Cô bật cười , nhìn sự kết hợp của chiếc khăn với bộ vest trên người anh chẳng ăn khớp nhau tí nào .
Huỳnh Hứa Giai vội trả tiền rồi chạy theo .
- Nếu anh không nói gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451015/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.