Huỳnh Hứa Giai nghe thấy tiếng sóng biển rồi , không biết vì cô ảo giác hay là thật nữa .Nhưng câu nói của anh càng chắc chắn điều cô nghe là thật .
- Em đang ở biển sao , nếu muốn đến có thể để tôi đi cùng . Bây giờ đang rất nguy hiểm , Tiểu Du Du cô ta . . . .
- Cô ta đang ở cùng tôi .
Lệ Phó Thành cũng định hình được điều gì đang xảy ra , cả cơ thể đều căng cứng .
- Cô ta không làm gì em chứ , tại sao rời đi lại không nói cho tôi biết .
Giọng nói cô giờ đây càng nhỏ hơn , phải dùng hết sức để nói rõ từng câu từng chữ .
- Tôi mệt lắm , tôi nghĩ mình không thể gắng gượng được rồi . Tôi bỗng chốc nhớ về tuổi thơ khi mình còn nhỏ , tôi cảm thấy cuộc đời của tôi chỉ một màu tang thương . Tôi nhớ đến ngày đầu tiên gặp anh .
Lệ Phó Thành khổ sở quỳ xuống , vẻ mặt thống khổ bật khóc .
- Nói cho tôi biết em đang ở đâu , có chuyện gì chúng ta cùng giải quyết .
- Anh biết không , khi anh đối xử với tôi như vậy trái tim tôi cảm thấy rất đau . Tôi gắng gượng , rồi tuyệt vọng . Ở bên anh tôi chỉ có thể cảm nhận được như vậy , tôi cảm thấy rất tuyệt vọng . Có lẽ phải đến một nơi thật xa thôi .
Lệ Phó Thành hoảng loạn đứng dậy chạy về phía xe ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2450991/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.