Edit: Thanh Hưng
Lấy tình huống trước mắt của Dương Hân Nông, tinh thần, tâm tình, cùng với thể lực, đều đã đạt tới có thể mức độ bão hòa cực hạn, Phạm Hành Thư lo lắng lqd khuyên cô đi về nghỉ một lát, bệnh viện có anh. Nhưng cô không chịu, kiên quyết canh giữ ở bên cạnh con gái, mỗi phút, mỗi giây.
Sau khi Bái Bái ngủ—— thật ra thì bọn họ đã không biết là ngủ yên hay là ngủ mê man, Phạm Hành Thư mất kiên nhẫn thấy cô đưa mắt nhìn gương mặt con gái khi ngủ, liên tiếp rơi lệ, dẫn cô ra bên ngoài giường bệnh.
Nghiêng người dựa vào hành lang bên ngoài cửa sổ, anh nhìn về phía những ngôi sao trên bầu trời, trầm tư hồi lâu, cuối cùng cũng xoay người lại, nhẹ nhàng mở miệng: "Em có muốn hay không, suy tính thông báo “người đó” tới gặp Bái Bái một chút?"
Không cần nói rõ, bọn họ cũng đều biết, cái “người đó” này là ai.
"Không cần thiết! Anh ta không đủ tư cách làm cha Bái Bái ——"
"Cũng đã như vậy, còn có cái câu nệ gì đây? Anh ta cuối cùng vẫn là cha đẻ của Bái Bái, em không cảm thấy Bái Bái vẫn rất khát vọng có một người cha sao? Cô bé không nói, vì không muốn làm em khó chịu trong lòng, đây thanhhuung_dieen-daan-lee-quyy-doon là cô bé tri kỉ, không có nghĩa là cô bé không quan tâm. Chúng ta có thể vì cô bé làm đã không nhiều lắm rồi, ít nhất đừng làm cho cô bé mang theo tiếc nuối đi hết cuộc đời của cô bé, được không?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736995/chuong-8-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.