Edit: Thanh Hưng
Anh dắt tay của cô trở về phòng, kéo ra ngăn kéo trong tủ quần áo, lấy vật phẩm ra giao vào trong tay cô.
“Sổ tiết kiệm?!” Còn có con dấu?!
“Ừ, em giữ lấy.” Anh không buông tay cô ra, liều lĩnh kéo cô ngồi xuống bên giường: “Anh không biết như thế nào mới coi là đủ, nhưng là ít nhất muốn cho em cảm thấy cuộc sống có điều bảo đảm, chờ em cảm thấy được rồi lại nói cho anh biết.”
Anh, dùng hành động cam kết với cô tương lai không lo thiếu thốn? Nói cho cô biết, anh muốn trở thành một người đàn ông có thể gánh vác trách nhiệm, để cho cô toàn tâm dựa vào?!
Cõi đời này, có mấy người đàn ông sẽ không chút do dự giao toàn bộ tài sản của họ vào tay một người phụ nữ khác, để cho cô ấy toàn quyền xử lý?! Nhưng là anh, cái người đàn ông có nụ cười chân thành tha thiết này, lại cứ toàn tâm tin cậy cô như vậy, tin tưởng cô có thể vì anh —— không, là vì tương lai “bọn họ”, làm an bài tốt nhất.
Tay thật nặng. Hôm nay anh giao vào tay cô, không phải toàn bộ tài sản của anh, mà là một tấm lòng thành khẩn không giả dối, một đoạn tương lai hoàn toàn mới.
Cô có thể nhận sao? Cô nên nhận sao? Cô có tư cách nhận sao?
“Chính anh giữ lấy đi!” Cô cười yếu ớt, cuối cùng, vẫn là giao trả cho anh, lúc nghiêng người sang chỗ khác thì đáy mắt lộ ra vẻ sầu não.
“Em, không nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736979/chuong-4-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.