Ngày hôm đó việc học trở thành một hoạt động vô nghĩa. Catherine ngồi trong lớp viết hết tiết này qua tiết khác như một xác chết mới được phù thuỷ làm cho sống lại, nhìn thấy rất ít và hầu như không nghe được gì. Tất cả những gì cô nhìn thấy là bàn tay của Clay đặt trên bụng cô trong cái buổi tối nọ ngồi ăn bỏng ngô. Tất cả những gì cô nghe thấy là giọng nói của anh, "Cho tôi... ", - Cô nhớ đôi mắt mở to với cái nhìn phấn khởi. "Tôi chẳng thể cảm thấy gì. Cảm giác đó như thế nào?"
Cô run lên khi nghĩ đến việc anh đã ở ngoài cả đêm. Hôm nay nếu cô về nhà mà không thấy anh thì cô phải gọi cho bố mẹ anh. Ý nghĩ rằng tối nay anh cũng không về nhà khiến cô buồn bã, cô trì hoãn việc trở về đó. Sau khi tan học cô ghé vào Horizons thăm các cô gái. Đến đó cô mới biết Mariae đã vào bệnh viện lúc mười giờ sáng và tất cả mọi người ở Horizons đang chờ đợi tin tức từ bệnh viện. Nghe thấy thế, CAtherine liền lái xe ngay tới Trung tâm y tế Metro và cô được phép đợi ở phòng dành cho người nhà sản phụ. Khoảng chín giờ thì có tin từ phòng sản. Cô không được phép thăm Marie vì họ đã chuyển Marie thẳng tới phòng hồi sức, vì vậy cuối cùng cô cũng lái xe về nhà.
Khi cô về đến nơi, cô thấy trong phòng khách có ánh đèn. Nhìn thấy ánh sáng từ nơi đó cô cảm thấy tim mình đập loạn xạ. Catherine khẽ mỉm cười. Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-loi/2380013/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.