Liêu Chấn Vũ vĩnh viễn không thể quên được lần đầu tiên gặp Hạ Mộng Hoan.
Vóc dáng trung đẳng, gầy teo, mặt rất nhỏ, ngũ quan thanh tú, màu da trắng bệch, một đôi mắt không tính lớn, nhưng tinh khiết vô hạ, giống như hai quả nho đen.
Cô mặc một bộ váy liền áo, dài đến đầu gối, váy nền trắng với các họa tiết là các bông hoa vụn màu cam, để trần hai bắp chân, đứng ở bên cạnh Đường Tuyết, thế đứng chữ bát (八) cùng với thế đứng thẳng tắp của lão đại tạo nên sự đối lập rõ ràng. Tựa như một con thỏ trắng nhỏ đứng bên cạnh một con hổ.
Thật đáng yêu!
Đây là phản ứng đầu tiên của Liêu Chấn Vũ, từ thị giác thần kinh đánh tới tâm lý hoạt động.
Liêu Chấn Vũ chính là một thẳng nam —— chỉ là tính cách biểu hiện ra bên ngoài lại giống như là chim non nép vào người khác. Hiện tại nhìn thấy Hạ Mộng Hoan, cậu theo bản năng có một chút tim đập nhanh hơn.
Nhưng mà rất nhanh, cậu liền thấy được manh muội lời nói cợt nhả lại liên thiên, bản chất lưu manh, cái gì đáng yêu, cái gì động tâm, hết thảy đều là ảo giác.
Sau đó thì sao? Tại sao lại chiếm hữu người ta vậy?
Thật lâu về sau Liêu Chấn Vũ nhớ lại chuyện cũ, phát hiện hết thảy mọi chuyện đều là có dấu vết mà lần theo.
Cái sự phát triển này khởi điểm không phải là ngày bọn hắn gặp gỡ nhau lần đầu tiên, mà là một lần không hề có chuẩn bị mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-hap-duong-phen/2441840/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.