Đường Tuyết chứng kiến Lê Ngữ Băng đột nhiên ngã xuống, tim nhảy một cái, đứng bật dậy.
Hiện trường người xem cũng có chút mơ màng, màn hình lớn phát ra hình ảnh quay lại, hình ảnh cho thấy Lê Ngữ Băng cũng không lọt vào vùng bị tấn công.
Cũng không thể là giả bộ ngã đi?
Thế nhưng mà Lê Ngữ Băng sau khi té xuống cũng không có đứng lên, thân thể vô lực mà tê liệt nằm trên mặt băng. Nhân viên y tế và chăm sóc đi lên khiêng cậu đi, Lê Ngữ Băng không phản ứng chút nào, mặc người mang đi.
Đường Tuyết vội vội vàng vàng đi ra ngoài, cô phải xác định cậu bình yên vô sự, lập tức, lập tức!
Ra khỏi khán phòng, cô gọi điện thoại cho quản lý Ngô.
Quản lý Ngô hiện tại tương đương với người đại diện Lê Ngữ Băng, lúc này trong điện thoại trả lời: "Đường Tuyết, chúng tôi đang nhanh chóng đến bệnh viện, cách nơi này gần nhất chính là bệnh viện nhân dân Vân thành. Cô mau chóng tới đây đi."
Đường Tuyết há miệng run rẩy đáp "Vâng".
Cúp điện thoại, trong đại não cô rối bời, hiện lên rất nhiều ý nghĩ đáng sợ trong đầu. Nhưng cô ép buộc chính mình không được nghĩ nữa.
Không dám nghĩ, cô sợ hãi lỡ như bởi vì nghĩ ngợi lung tung lại trở thành sự thật.
Cô cưỡng chế đại não trở nên trống rỗng, mặt không đổi sắc đi ra ngoài, bắt xe đến thẳng bệnh viện.
Đến bệnh viện, Đường Tuyết còn chưa tìm được quản lý Ngô, đã bị nhiều phóng viên nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-hap-duong-phen/2441834/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.